Hotline
0981 467 967

Vì sao DNNN không tậu được chủ đầu tư ý tưởnrg?

09:32

Bao quanh vấn đề này, Diễn đài Doanh nghiệp có cuộc trò chuyện với Trạng sư Nguyễn Tiến Lập, Thành viên tổ chức kinh doanh Luật NH Quang và Cộng sư, Trọng tài viên Trung tâm Trọng tài Quốc tế vietnam.

-Thưa ông, thời điểm qua, nhiều DNNN không bán được cổ phần cho cổ hủ đông chiến lược theo phương án được chuẩn y. Theo ông, nguyên do chính là gì? Vài doanh nghiệp nghĩ là, nhân tố các chủ đầu tư chiến lược đang e sợ chính là vấn đề kiện họ không được nhượng cũ rích phần trong 10 năm?

Chúng ta đang nói tới hoạt động mua bán trao đổi – sáp nhập đơn vị hay M&A. Hoạt động mua bán này rất tinh vi, ngoài yếu tố quan trọng là cung – cầu như thị trường hàng hoá, phục vụ còn yếu tố có vai trò tác động không kém, thậm chí thỉnh thoảng quyết định, đó là không gian thể chế - qui định, hay còn gọi là “môi trường chế độ vĩ mô cho công ty”. Nếu sắm một hàng hoá nào đó, ta chỉ niềm nở đến tính có ích hiện nay và lâm thời, thì khi tìm một công ty, ta thân mật đến cả ba chiều: Quá khứ của công ty thế nào? Hiện tại, nó đang vận hành ra sao? Rồi lại cần dự đoán mai sau và triển vọng của nó. Còn cả các năng lực nội tại của đơn vị như vốn, nhân công, nhà xưởng và công nghiệp, quyền sở hữu trí óc, quan hệ hoạt động mua bán… lẫn các pháp luật qui định mà nó phải tuân thủ sẽ làm cho tăng hay giảm nhẹ các gánh nặng của nó như thương quyền, nghĩa vụ thuế, bổn phận với người công trạng…, phần đông đều phải được để ý, bình chọn một phương pháp bài bản, công phu và nhiều năm kinh nghiệm.

Trở lại các vụ việc mới đây như chơi tìm được khách tậu là cũ kĩ đông chiến lược cho các đơn vị nhà nước đã nêu, tôi không có thông tin để bình chọn chi tiết. Đương nhiên, nếu như cả mấy doanh nghiệp lớn đó đều chịu thông thường số phận thì có thể suy đoán một mẫu số thông thường.

Thực chất là người ta không tìm đơn vị mà là mua của nả nó đang có, ví dụ đất đai, mặt bằng nhà xưởng, quyền khai thác tài nguyên, giấy phép chấp hành công trình hay thậm chí là cái nhãn hàng item đặc trưng nào đó đang “hot” như trường phù hợp Sabeco. Nói tương tự nghĩa là lý thuyết hay nguyên lý chung, đi tham gia từng trường phù hợp cụ thể có thể khác, chả hạn có đơn vị được trao đổi rất với tốc độ cao, thậm chí chỉ mới chào bán thôi thì người ta đã tranh nhau sắm rồi.

chậm triển khai là thứ nhất, sự sẵn sàng không chu đáo và bài phiên bản. Tôi không thấy nêu tên các công ty giải đáp nào đã nhập cuộc giai đoạn này. Ví như một tổ chức tốt mà không bán được, lỗi đầu tiên thuộc về chọn hay chất lượng nhà trả lời. Dĩ nhiên, nhà tư vấn sẽ làm việc theo chỉ lệnh của chủ chiếm hữu. Đối với chủ sở hữu nhà nước thì các chỉ lệnh đó nhiều khi mập mờ, thậm chí mâu thuẫn và bất có lí cũng khiến cho nhà tư vấn chẳng thể giải quyết được các bài toán đặt ra.

Thứ hai, đặc biệt lĩnh vực nghề của các doanh nghiệp này cũng phức hợp, gắn với các thị trường mẫn cảm như xăng dầu hay năng lượng, trong khi quyền đàm phán và thương lượng lại mập mờ. Và thứ ba, không gian chính sách vĩ mô ở thời điểm hiện nay đang bất ổn hay khó đoán định. Do vậy, nếu như là chủ đầu tư thì cá nhân tôi cũng nhìn thấy phổ thông không may để quyết định.

-Việc không sắm được chủ đầu tư chiến lược có phải chứng tỏ sự yếu kém của các đơn vị này. Trường phù hợp không tậu được chủ đầu tư kế hoạch có thể sẽ dẫn đến những hệ quả gì, thưa luật sư?

Có thể nói ngay rằng việc một công ty yếu kém, hay đang buôn bán thua lỗ, không hẳn là một nhược điểm khi bán mà có khi lại là ưu thế, bởi chủ đầu tư chuyên nghiệp sẽ nhận ra cơ hội lớn để được tậu rẻ, sau đó cải cách nó để làm tăng giá trị. ngừng thi côngĐây mới chính là bản chất của đầu cơ chiến lược. Vấn đề chủ yếu là thông tin hoàn toản và minh bạch về sức khoẻ tổ chức. Người ta phải biết rõ chính mình mua cái gì và mua với giá cả hợp lý, khó khăn nhất.

Vì sao DNNN không tìm được nhà đầu tư chiến lược? - Ảnh 1.

Trạng sư Nguyễn Tiến Lập, Văn phòng Trạng sư NH Quang và Cộng sự, Trọng tài viên Trung tâm trọng tài Thế giới vn.

Cái không dễ dàng bình thường khi bán DNNN là chủ sở hữu xoành xoạch kỳ vọng giá cao, tức chỉ nghĩ tới mục tiêu tiền thu về. Ai quyết định giá sàn đều bị thách thức cả bởi nếu như bán rẻ thì sẽ bị quy là thiếu tinh thần bổn phận làm thất thoát của nả nhà nước. Tức thị việc trao đổi không theo quan hệ thị trường và như thế thì rất khó khăn.

Còn một bất chợt bán được thì tôi lại nghĩ là không có gì tiêu cực cả, thậm chí lại là may bởi nó tạo cơ hội cho chúng ta bình chọn lại mọi việc tỉnh giấc táo, chính xác và hợp lý hơn, cả trong việc xác định tiêu chí lẫn phương án thực hiện. Giả dụ đích thực tôn trọng các nguyên tắc tầm thường của hoạt động mua bán M&A, tôi tin rằng sẽ xoành xoạch tìm thấy thời cơ để bán các đơn vị này.

-Theo ông, ngoài nguyên nhân khách quan là hoạt động mua bán chứng khoán giảm mạnh trong một vài 04 tuần qua, chúng ta cần ban hành, hoàn thành khuông pháp lý nhân tố này như thế nào? Chi tiết, đó là các pháp luật gì?

Tôi cho rằng nếu đặt tiêu chí chỉ là biến đổi sở hữu hay tư nhân hoá các DNNN mà không quá coi trọng các khoản tiền thu về cho ngân sách thì việc bán các DNNN sẽ rất dễ dàng. Đơn giản đó là thị trường.

Ở các nước Đông Âu lúc trước khi chuyển đổi nền kinh tế, họ đã bán rộng rãi DNNN cho cá nhân với cái giá tượng trưng 1 đồng. Đổi lại, người chủ mới phải cam kết một hoặc một số trách nhiệm nào đó mà cần thiết nhất là việc làm cho. Tương tự, cách thức tiếp xúc của họ là coi việc chiếm hữu nhà nước đối với doanh nghiệp như một gánh nặng và muốn trút bỏ. Còn duyên do cả công đoạn cũ kĩ phần hoá DNNN ở vn luôn luôn chậm rãi và kéo dài thì đã được bàn đến từ hàng chục năm qua rồi.

Về cơ bản, chúng ta không hay chưa bao giờ có một chế độ rõ ràng và nhất quán về nhân tố này. Ngay cả thẩm quyền quyết định cũng không rõ. Khách hàng nào, Chính phủ hay Quốc hội sẽ có quyền bán DNNN và của nả thuộc chiếm hữu toàn dân ? Trong khoảng rất lâu, trong khoảng góc độ nghiên cứu tôi và rộng rãi chuyên gia đã đề nghị phải có một đạo luật riêng về cũ kĩ phần hoá hay tư nhân hoá DNNN.

Ví như có một đạo luật rõ ràng mà không hề một ma trận các nghị định, thông tư và quyết định như bây giờ thì không chỉ làm cho việc ra quyết định thuận lợi hơn mà còn khiến cho nhà đầu tư yên tâm thực sự, khác lạ là nhà đầu tư kế hoạch và chủ đầu tư nước ngoài. Một khi có các căn bản pháp lý ấy, tôi nghĩ rằng nhân tố lên xuống của hoạt động mua bán chứng khoán sẽ không có ý nghĩa nhiều. Chúng ta đang nhìn nhân tố trong khoảng góc độ đầu cơ ý tưởnrg kia mà.

-CIEM từng liệt kê căn nguyên khiến cho cổ lỗ đông chiến lược chưa thắm thiết là: Nhà nước khống giễu cợt tỷ lệ sở hữu của cổ hủ đông kế hoạch nước ngoài. Đương nhiên, qua vụ mua bán Sabeco sau bán cho đơn vị Thái, Sabeco giờ đây phần đông chỉ còn cái vỏ, còn hồn cốt nhãn hiệu Việt đang mất dần. Như vậy, nhường nhịn như đang có sự tranh chấp về ý kiến cũng như chế độ đối với cổ đông chiến lược nước ngoài? Việc nâng tỷ trọng chiếm hữu của cổ lỗ đông kế hoạch nước ngoài cũng sẽ “lợi bất cập hại” nếu chúng ta xét về lợi ích phát triển dài hạn của những trụ cột thương hiệu giang sơn, thưa ông?

Tôi e rằng đánh giá như vậy nhiều phần mới từ góc độ bán hàng, với tâm lý chi phối là làm cho sao bán được hàng với giá cao cho người phổ biến tiền. Bởi vậy ta mới ân cần đến nhân tố người mua, tức khiến sao cho họ thấy dễ chịu nhất. Nhân tố này hoàn toàn đúng nhưng có nhẽ không đủ hay chưa ở tầm hoạch định chế độ. Việc bán tổ chức cho người nước ngoài có yếu tố mẫn cảm là bảo kê độc lập chính trị hoặc kinh tế của một non sông.

Tuy nhiên, điều ko phải là cái tổ chức cần bán, bởi nó suy cho cùng cũng chỉ là một đối tượng hàng hoá trên hoạt động mua bán mà ai cũng có thể tạo ra được. Giả tỉ chúng ta có một doanh nghiệp đi kèm với các nhãn hàng nào đó đã sống sót hàng chục năm, nó gắn bó với tâm hồn ta như máu giết rồi, nay phải bán đi cho người dưng thì tiếc nuối như một tổn thất.

ví dụ, đối với người Mỹ hay người Châu Âu, nhân tố cốt tử với họ là sở hữu các kĩ nghệ nguồn, mà không còn là các sản phẩm từng “vang bóng một thời” như đồ ăn nhanh kiểu Mỹ hay đặc sản rượu truyền thống của miền Nam nước Pháp. Vậy, trong khoảng góc độ kế hoạch đất nước, vn chúng ta sẽ xác định bản thân mình có gì và cần giữ gì đây? Bản chất của hoạt động mua bán hiện giờ không phải vậy. Một doanh nghiệp lớn, một nhãn hiệu lâu đời rất dễ dàng sụp đổ hay bị đào thải chỉ qua một sự cố hay sự kiện nào đó, thậm chí cả bỗng nhiên lường trước được. Cái mà một giang sơn cần giữ cho mình là những tài sản và giá trị then chốt mang tính phiên bản sắc và nó rất đặc trưng với từng non sông, trong đó các thương hiệu không phải được xếp hàng đầu.

Tôi cho rằng không khăng khăng phải là các nhãn hiệu nào đó mà ta đang có đâu. Hơn nữa, việc giữ được nó hay không là do thị trường chứ không hề người Việt hay người nước ngoài.

-Trân trọng cảm ơn ông!

Theo Huyền Trang

Diễn đài đơn vị


Xem thêm: dat xanh

Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN DỰ ÁN
Đăng ký
ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC
căn hộ lux riverview căn hộ lux star căn hộ opal city