Hotline
0981 467 967

Ba lý do vì sao con người nên sốt ruột một cuộc 'Đại chiến nhân loại' có thể nổ ra

07:31

Cuộc xung đột nhiên của Đế dè bỉu Áo - Hung được khơi mào với tuyên bố của Áo - Hung về trận chiến Đương Đầu Serbia vào bốn tuần 7 năm 1914, sau vụ ám sát Hoàng tử nước Áo Franz Ferdinand. Hậu quả là hơn 15 triệu người đã bỏ mạng, sự sụp đổ của bốn đế dè bỉu và chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít lên ngôi tại một số tổ quốc hàng đầu châu Âu, cùng sự sinh ra và thoái lui của nước Mỹ với vai trò là một cường quốc toàn cầu. Hơn nữa là sự phát hành khác đã đổi mới cả thế kỷ 20.

Chiến tranh Nhân loại thứ nhất là "sự náo động... sự biến động của tự nhiên", Bộ trưởng Bộ Nguồn vốn David Lloyd George nói, "một trận địa chấn đang làm cho những tảng đá cuộc sống của châu Âu rung rinh". Mặc dầu cuộc xung đột nhiên này đã kết thúc cả thế kỷ trước, nhưng nó vẫn mang đến ba bài học cần thiết can hệ tới thế giới ngày càng rối loạn của chúng tay ngày nay.

Bài học đầu tiên là, hoà bình xoành xoạch mỏng manh hơn những gì chúng ta thấy. Tham gia năm 1914, châu Âu không trải qua một cuộc xung bỗng hoàn toản kể từ khi hoàn thành trận chiến tranh Napoleon trong khoảng một thế kỷ trước đây. Một vài nhà quan sát tin rằng sự trở lại của cuộc đổ máu đầy tàn khốc tương tự là rất nhiều chẳng thể. Tác gia người Anh - Norman Angell kể lại, chỉ một vài năm trước khi Thế chiến I diễn ra, rằng những gì chúng ta bây chừ gọi là thế giới hoá đã khiến sự xung chợt quyền lực trở nên lỗi thời. Ông lập luận, chiến tranh đã trở thành vô ích bởi hoà bình và mối liên hệ kinh tế, tài chính càng ngày càng cao giữa các quốc gia châu Âu lớn đã tạo nên sự thịnh vượng.

Angell có lối suy nghĩ tích cực, tin rằng tin tức giao thông được cải thiện đã kết nối trái đất với nhau, rằng sự phân xử mang tính quốc tế làm các trận chiến tranh không quan trọng và rằng chủ nghĩa dân tộc bị bầy áp bởi những tinh thần hệ mới hơn, có tính giác ngộ hơn và cải thiện cơ chế hợp tác quốc tế.

Sự bùng nổ của Thế chiến I cho thấy rằng những khuynh hướng này không bảo đảm cho sự hoà bình, bởi đầy đủ những yếu tố đó rất dễ bị các lực lượng xung bỗng nhiên và cạnh tranh tối tăm "vượt mặt".

Giả dụ giả thiết rằng cuộc chiến giữa các cường quốc hiện thời không thể xảy ra - rằng sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế sẽ không người điều khiển kềm chế những căng thẳng đang tăng thêm giữa Mỹ và TQuốc, sự giác ngộ của con người sẽ mang chủ nghĩa dân tộc và xâm lăng tới các công đoạn của lịch sử - và chúng ta cũng vậy, hoà bình của chính chúng ta còn mỏng mảnh hơn những gì từng nghĩ.

Thứ nhị, Thế chiến I nhắc nhở chúng ta rằng khi hoà bình được xây dựng và trơ khấc tự quốc tế sụp đổ, hậu quả có thể tồi tệ hơn số đông dân chúng mường tưởng. Ngay cả khi sau Thế chiến I nổ ra, nhiều nhà quan sát tin rằng thời điểm diễn ra của nó sẽ không dài và những tác động cũng chỉ là hạn giễu cợt.

Vào bốn tuần 9 năm 1914, tờ the Economists đã thuyết phục các bạn đọc về "kĩ năng kinh tế và vốn đầu tư sẽ làm cho những động thái thù địch diễn ra trong một số bốn tuần nữa với quy mô hiện nay". Tất nhiên, dự báo này hoàn tài sai, bởi "ngọn ngành" của sự bùng phát này đã phát hành nhiều sự sáng sủa trong phổ thông năm, trước khi chiến tranh có ảnh hưởng thảm khốc hơn.

Sự tạo ra của phổ biến giang sơn tân tiến đã giúp những nhà thống trị của châu Âu có kỹ năng tiến công thuế và thống kê dân số hiệu quả hơn và mặt khác là duy trì cuộc xung bỗng nhiên này lâu hơn dự định. Những bỗng nhiên phá trong công nghệp và công nghiệp của thời đại hiện giờ tạo điều kiện cho sự tàn sát trên quy mô lớn.

Thế chiến I cũng không quá khác lạ, hồ hết cuộc chiến tranh giữa những cường quốc đã phá vỡ lẽ hệ thống quốc tế. Một khi đơn độc tự hiện nay sụp đổ, thì sẽ không còn dự đoán nào cho những gì xảy ra sau đó nữa. Khi người Mỹ để ý về chừng mực mạnh bạo để bảo vệ trơ trọi tự quốc tế mà tổ quốc họ phát hành để Đương Đầu sức ép ngày càng lớn đến trong khoảng các cường quốc như Trung Quốc và Nga thì bài học này rất đáng để ý.

Vì thế, bài học thứ ba là, khi Mỹ tháo lui khỏi trái đất, kết cục có thể sẽ tốt đẹp nhưng với cái giá phải trả rất lớn. Mỹ vào vai trò quan trọng đối với sự phục hồi của kinh tế châu Âu trong những năm 1920. Tất nhiên, nước này từ chối ký kết những cam kết về kế hoạch và quân sự dài hạn mà sau cùng vẫn phải chấp hành sau Thế chiến II.

Mỹ có động thái tương tự là bởi những lý do nhường nhịn như khá dễ hiểu vào thời điểm đó. Đã có thái độ miễn cưỡng lan rộng trong việc huỷ bỏ truyền thống rắc rối ở châu Âu, cũng như run sợ rằng các thành viên của Liên Thích hợp Quốc sẽ khiến cho suy yếu chủ quyền của Mỹ và chiếm đoạt đoạt các đặc quyền trong hiến pháp của Quốc hội đối với việc tuyên chiến. Hơn hết đó là sự tự mãn trong chiến lược sau sự thất bại của Đức và các đồng minh nhường như đã đẩy lùi những mối nguy liên quan đến địa chính trị.

Dĩ nhiên, lịch sử từ những năm 1930 và 1940 đã chứng minh rằng những mối gian nguy mới và thậm chí còn lớn hơn có thể đã được ngăn chặn bằng những nỗ lực kịp thời của các nền dân chủ. Mặc dầu Mỹ và các bạn bè sau cuối đã tiến công bại được Berlin trong Thế chiến II, thì họ chỉ có thể khiến cho tương tự với cái giá của những sinh mạng, tài sản và sự tàn phá diện rộng.

chậm tiến độ là nguyên do tại sao Mỹ chọn việc can thiệp sâu sắc vào những khó khăn của châu Âu, châu Á - Thái Bình Dương và phổ thông vùng trung tâm khác sau năm 1945. Bởi các quan chức Mỹ nhân thức rằng địa chính trị cũng giống như trong y khoa, phòng bệnh còn hơn chữa bệnh. Tại một thời điểm khi tương lai của Mỹ đối với những cam kết chỉ huy quốc tế được đề cập quay về, đây có lẽ là cái nhìn sâu sắc nhất về Thế chiến I.

Hương Giang

Theo Trí thức trẻ/Bloomberg


Tham khảo thêm: dat xanh

Bình luận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN DỰ ÁN
Đăng ký
ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC
căn hộ lux riverview căn hộ lux star căn hộ opal city căn hộ opal boulevard